Có lẽ vì gần Thượng Âm học cung nên tên các quán trà, tửu điếm trong thành đều khá phong nhã. Nghe nói trên tường của bất kỳ khách điếm lâu năm nào cũng có thể tìm thấy những câu thơ đứt đoạn do văn hào nho sĩ các triều đại để lại. Tiêm Tuyết tửu lâu nằm ở một nơi hẻo lánh trong thành, lúc tuyết rơi, ít ai ra ngoài chịu khổ, cộng thêm biến cố không biết là thiên tai hay nhân họa trong thành, việc buôn bán tự nhiên cũng ảm đạm. Chưởng quỹ đang buồn rầu, nghĩ ngợi không biết khi nào mới dành dụm đủ tiền để mua căn nhà nhỏ đã nhắm từ lâu. Thời buổi này năm nào cũng thái bình, không còn cảnh binh hoang mã loạn như thời Xuân Thu, mua thêm vài căn nhà cũng không thiệt. Nữ nhân trong nhà cứ cằn nhằn của hồi môn chuẩn bị cho nữ nhi chắc chắn sẽ ít, không giữ được thể diện, kém xa nhà họ Tống hàng xóm. Chưởng quỹ là chủ một nhà, tuy quanh năm đầu tắt mặt tối làm trâu làm ngựa, nhưng cuối cùng cũng không tiện nói gì nhiều. Có điều mỗi ngày lao động vất vả, về nhà được uống một chén trà do nữ nhi tự tay pha thì cũng hết cả bực dọc. Lão đang do dự không biết có nên bán quách bức thư họa đã cất giữ nhiều năm hay không. Bức tranh này năm xưa lão đã bỏ ra số tiền lớn mua lại từ tay một di dân Nam Đường lưu lạc tha hương, bây giờ chắc chắn có thể bán được giá cao, nhưng lại không nỡ vì thích từ tận đáy lòng. Chưởng quỹ thở dài một tiếng, người đến tuổi trung niên vạn sự đều buông xuôi, ngẩng đầu nhìn con phố nhỏ tuyết bay trong hoàng hôn ngoài lầu, ôm chặt tay áo. Thấy hai người bước vào quán trà, chưởng quỹ vội vàng đón khách, sợ bỏ lỡ mối làm ăn từ trên trời rơi xuống này, cũng chẳng màng danh tiếng, niềm nở cười nói: “Lầu này ngoài trà ngon Vũ Tiền thượng hạng, rượu ngon cũng không thiếu, hai vị khách quan muốn uống gì?”
Đến khi chưởng quỹ nhìn rõ dung mạo hai người thì có chút ngẩn ngơ. Vị công tử trẻ tuổi tuấn dật kia thì không sao, nụ cười hiền hòa, giữa mùa đông giá rét nhìn vào thấy rất ấm lòng, vừa nhìn đã biết là thế gia tử đệ ôn hòa bước ra từ nhà cao cửa rộng. Nhưng nữ tử mặt lạnh như sương kia thì thật đáng sợ, chưởng quỹ bất giác rụt cổ lại. May mà vị công tử không biết vì sao lại bạc đầu kia rất biết ý người, sau khi phủi tuyết trên vai liền dịu dàng cười nói: “Làm phiền chưởng quỹ hâm một vò rượu, càng đậm đặc càng tốt. Nếu có lò sưởi thì bưng một cái qua đây, đặt dưới bàn, bọn ta có thể trả thêm tiền.”
Chưởng quỹ vội xoa tay cười nói: “Không cần tiền, không cần tiền, đây là việc nên làm.”




